xã hội chủ nghĩa ở venuzuela

Nikita Khrushchev, nhà độc tài Soviet từ năm 1953 đến năm 1964, được cho là đã nói rằng khi ”thế giới trở thành Xã hội Chủ nghĩa, Thụy Sĩ vẫn sẽ phải duy trì Tư bản Chủ nghĩa, Tư bản Chủ nghĩa sẽ ko thể tồn tại nếu thiếu đi nền kinh tế thị trường tự do. để nó có thể nói cho chúng ta biết về giá cả hiện tại của mọi thứ.”

Điều quan trọng không kém là thế giới Cộng Sản được tiếp xúc liên tục với ít nhất một đất nước có sự đúng đắn về kinh tế, ví dụ chính là Tư bản Chủ nghĩa theo định chế Cộng Hoà Liên Bang Thụy Sĩ, và cũng thật bổ ích cho thế giới tư bản khi được tiếp xúc liên tục với ít nhất một nước có sự sai lầm về kinh tế Xã hội Chủ nghĩa, ví như Venezuela.

Những người Cộng Sản rất cần Chủ nghĩa Tư bản

‘Không có thị trường tự do, những người Xã hội Chủ nghĩa không có cách nào để xác định giá cả hàng hoá của bất kì thứ gì’ (giá cả là do nhu cầu của thị trường, nơi người mua và người bán tự nguyện thiết lập nên, mà đôi bên đều thấy họ đc hưởng lợi ích xứng đáng từ mức giá nào đó).

Khrushchev, giống như tất cả những người Cộng Sản thuở ban đầu, tin vào chiến thắng sau cùng của Xã hội Chủ nghĩa. Vào những năm 1920s, Cộng Sản Soviet đã bán một vài tác phẩm nghệ thuật đẹp nhất của nó cho các triệu phú Mỹ, như Tổng trưởng Ngân khố Hoa Kì, Andrew Mellon, nhằm gây quỹ để họ có thể thắng trong cuộc nội chiến Nga.

Những người Cộng Sản đinh ninh rằng họ sẽ lấy lại các họa phẩm sau khi Chủ nghĩa Cộng Sản toàn thắng ở Hoa Kì. Thật tiếc thiếu 2 năm nữa là tròn 100 năm, Trong chuyện này, nước Mỹ đã có được Viện bảo tàng nghệ thuật quốc gia, trong khi những người Nga chỉ còn lại những căn phòng trống rỗng tại Hermitage.

Nhưng, quan điểm của Khrushchev về Tư bản Chủ nghĩa Thụy Sĩ là một điều nghiêm túc. Những người sớm phản đối Xã hội Chủ nghĩa, bao gồm Ludwig von Mises và Friedrich Hayek, đã chỉ ra rằng không có thị trường tự do, những người Xã hội Chủ nghĩa sẽ chẳng có cách nào để xác định được giá cả của bất cứ thứ gì.

Trong một nền kinh tế Tư bản Chủ nghĩa, không ai đặt ra giá của hàng hóa và dịch vụ (trừ khi, dĩ nhiên, nếu ai đó xét đến những thành phần kinh tế bị kiểm soát nặng nề như hệ thống bao cấp y tế Hoa Kì thời Obamacare thì ko nói). Giá cả ra đời ‘một cách tự phát’, dựa trên cung và cầu. Những nước Xã hội Chủ nghĩa, ngược lại, phải sử dụng đến hàng ngàn viên chức để cố gắng ước lượng cung và cầu trong tương lai, và hợp nhất những ước đoán đó thành những kế hoạch Soviet ngũ niên.

Vào thời Khrushchev, rõ ràng là những ‘kế hoạch’ của Soviet chẳng có giá trị gì ngoài tờ giấy mà chúng được viết cẩu thả trên ấy. Sự thất bại của nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung, giải thích chính xác hơn cả là sự thiếu thốn những hàng hóa cơ bản ở Liên bang Soviet, cũng như sự cần thiết phải có một Thụy Sĩ tư bản chủ nghĩa và nền kinh tế độc lập khỏi hệ thống công quyền.

‘Đa số những nạn nhân khó khăn, khổ sở vì thiếu thốn hàng hoá cơ bản, đã biến mình thành đa số của bạo lực chính trị, đã trở thành những người biểu tình chống đối chính quyền’

Trái lại, thật hữu ích cho người dân ở những nền dân chủ- thị trường tự do được nhắc nhở liên tục về hậu quả của nền kinh tế kế hoạch hoá tập trung, những mong muốn sắp xếp nền kinh tế của những kẻ đứng đầu chính trị dốt nát về kinh tế học, như tạm thời ở Venezuela.

Cố gắng xây dựng một thứ Xã hội Chủ nghĩa thế kỉ 21 đã mắc phải những vấn đề được dự đoán trước, bao gồm tăng mức chết ở trẻ sơ sinh, lạm phát 3 con số, thiếu thực phẩm cơ bản rộng khắp, sụp đổ hệ thống y tế và nền pháp quyền thất bại, và hệ quả là đàn áp sự phản đối thì ngày càng tăng bởi nhà nước.

Sai, Sai, và Sai.

Như tôi đã nói ở trên, tất cả các nước Xã hội Chủ nghĩa cuối cùng đều trải qua những vấn đề kinh tế và chính trị tương tự. Và, gần như chắc chắn, sẽ luôn có những kẻ ở Tây phương nhảy vào bảo vệ Xã hội Chủ nghĩa. Vladimir Lenin, người khai sinh ra nhà nước Soviet, đã gọi những người đó là ‘những kẻ ngu ngốc hữu dụng’

Tôi đã được nhắc nhở về bản chất vô cũng quyến rũ của Xã hội Chủ nghĩa vào tuần này, khi Tucker Carlson, người dẫn chương trình của một show lấy tên chính anh, tiếp một người Xã hội Chủ nghĩa trẻ tuổi đến từ ‘The Students and Youth for a New America’(Hội học sinh-sinh viên và tuổi trẻ vì một tân Hoa Kì). Để cho bạn một cảm nhận về cuộc đối thoại giữa hai người, tôi chép lại một số phát biểu của Dakotah Lilly dưới đây:

‘’Chúng ta cần thừa nhận rằng những gì Venezuela đang đối mặt ngay lúc này là chủ nghĩa khủng bố do bàn tay của đối lập. Phe đối lập đã đánh bom các trường học, xe buýt, kéo dây điện và chăng chúng khắp các con đường để chặt đầu cảnh sát trên những chiếc moto. Đây không phải là những chàng lễ sinh(hát ở giáo đường). Đây là những kẻ cực đoan bạo lực, liều lĩnh tước đoạt những tiến bộ mà Venezuela đã tạo ra trong một vài năm vừa qua.’’

‘’Nếu bạn nhìn vào những thương vong xảy ra trong một vài tháng vừa qua ở những cuộc biểu tình này, thì đa phần những người bị giết là các lãnh đạo nghiệp đoàn, là những người Chavitas tận tụy, là những người bên cánh tả.’’

‘’Xét về mặt kinh tế, các biện pháp trừng phạt mà Hoa Kì đặt lên Venezuela và sự đầu cơ tích trữ được thực hiện bởi các tập đoàn đa quốc gia đã không giúp gì cho hiện trạng(kinh tế).’’

Ôi trời, hầu như mọi thứ Lilly nói ở đây đều có thể chứng minh được là sai, sai và sai. Bài tường thuật mở rộng của New York Times, một kẻ quảng bá và bảo vệ nặng kí của “chủ nghĩa tư bản buông thả”, cho thấy đa số các nạn nhân khốn khó của bạo lực chính trị ở Vênzuela, trở thành những người biểu tình chống chính quyền.

Vô tình làm con mồi cho lời gọi mời đáng sợ của món CNXH chết người.

Hơn thế nữa, các gói trừng phạt được áp đặt bởi chính phủ Hoa Kì lên một ít cá nhân có liên hệ với quan chức chính quyền Venezuela không can hệ gì tới sự sụp đổ nền kinh tế của đất nước này.

‘’Học sinh Mỹ có thể đi qua những năm ‘giáo dục’ mà chẳng học được gì về những tội ác của Chủ nghĩa Cộng sản và sự thất bại kinh tế của Chủ nghĩa Xã hội ư.’’

Ngoại trừ xuất khẩu dầu mỏ, Venezuela không có hay tạo ra bất kì thứ gì mà bất kì ai trên thế giới muốn mua cả. Vì thế, khi giá dầu suy sụp từ 140$ xuống dưới 50$ một thùng, đất nước mất đi phần lớn lượng ngoại tệ nó cần để mua thực phẩm và hàng tiêu dùng ở bên ngoài. Nền kinh tế bao cấp nên sự thiếu hụt hàng hoá đến liền sau đó.

Phải nhận rằng, sẽ hoàn toàn không công bằng nếu chỉ trích thế hệ Millennium Mỹ (những người sinh trong khoảng từ đầu thập niên 80 cho tới đầu những năm 2000) vì sự thiếu hiểu biết về lịch sử và kinh tế thật khó hiểu của họ. Hệ thống trường công đang vỡ vụn một cách rộng khắp. Học sinh Mỹ có thể trải qua những năm ‘giáo dục’ mà chẳng học được về những tội ác của CNCS và sự thất bại kinh tế của CNXH. Giải pháp cho những vấn đề này là không dễ tìm. Lịch sử và kinh tế không phải là những môn phổ biến nhất, và thường thường, các khoa đều có khuynh hướng thiên tả.

Để làm cho mọi chuyện tồi tệ hơn, những người trẻ, ví như Dakotah Lilly, còn có lý tưởng chủ nghĩa nhân đạo sâu sắc và dễ là con mồi cho lời mời gọi đáng sợ của CNXH. Họ thấy những bất toàn của nền dân chủ-thị trường tự do ở đất nước mình, và cho rằng những nước có thiết chế kinh tế chính trị đối nghịch, như một Venezuela Xã hội Chủ nghĩa, hẳn phải tạo ra một cuộc sống tốt hơn cho người dân.

Sự thật rất thật, người dân Venezuela, đã khám phá ra rằng hóa ra mọi chuyện không phải vậy. Và người Mỹ và các QG khác hãy nên học tấm gương từ Xã hội Chủ nghĩa Venezuela.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here