Năm 2027, hai tàu vũ trụ kiểu dáng hiện đại mang tên Raptor 1Raptor 2 cuối cùng đã đến được Sao Hỏa, tiến vào quỹ đạo sau chuyến hành trình gian nan dài 243 ngày. Khi Raptor 1 đáp xuống bề mặt Sao Hỏa, ước tính có khoảng 50% người dân trên Trái Đất đang dõi theo sự kiện, một số xem qua màn hình LCD khổng lồ ngoài trời. Tại giao điểm giữa quỹ đạo của Trái Đất và Sao Hỏa, tín hiệu phải mất khoảng 20 phút để truyền về hành tinh mẹ nên khán giả ở Trái Đất sẽ nhận thấy sự chênh lệch kì lạ về thời gian và không gian. Khi đáp xuống bề mặt Sao Hỏa, bốn phi hành gia trên tàu có thể chết bất cứ lúc nào nếu sai sót xảy ra.

Gần một thập kỷ mong chờ cuối cùng đã tới thời khắc này: Con tàu vũ trụ từ từ đáp xuống bề mặt Sao Hỏa trong khi gió do phanh tên lửa tạo ra cuốn lớp bụi đỏ bay tung lên. Mọi khán giả trên Trái Đất đều nóng lòng chờ đợi khi phát thanh viên nhắc họ nhớ lại buổi họp báo diễn ra nhiều năm trước – buổi họp đã gây chấn động thế giới, khiến Cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ NASA phải bối rối và cách thời điểm thử nghiệm tàu vũ trụ lên Sao Hỏa có người lái ít nhất hai năm. Ngày đó, công ty đứng sau những nỗ lực tư nhân vươn tới Sao Hỏa đã tiết lộ rằng họ đang dự định xây dựng hệ thống tên lửa đẩy khổng lồ đưa người lên Sao Hỏa và trong vòng một thập kỉ nữa sẽ phóng một hoặc hai chiếc để thực hiện chuyến bay đầu tiên có người hạ cánh lên Hành tinh Đỏ.

Khi Raptor 1 đáp xuống một miệng núi lửa khổng lồ gần xích đạo Sao Hỏa, các phi hành gia trên tàu đã suy tính kĩ càng. Thời gian là vô giá. Nếu cuộc đổ bộ đầu tiên diễn ra thuận lợi thì Raptor 2 sẽ xuất phát vài giờ sau đó với nhiều nhà thám hiểm trên tàu hơn. Ưu tiên trước hết của các phi hành gia là tạo dựng môi trường sống theo kiểu trạm căn cứ, với lượng hàng hóa khổng lồ mà các tàu đã chở đến. Họ cũng phải bơm phồng những “tòa nhà” – những chiếc lều hình vòm đã được điều áp, làm từ nguyên liệu đặc biệt, nhằm tăng diện tích sống, đồng thời đóng vai trò như những nhà kính để trồng thực phẩm.

Giữa Trái Đất và Sao Hỏa tồn tại một số điểm tương đồng về môi trường. Địa hình Sao Hỏa giống với một số phần nhất định trên Trái Đất – các thung lũng khô cằn ở Nam Cực hay các hoang mạc nằm trên những ngọn núi lửa ở Hawaii. Nhiều yếu tố khác hóa ra lại cực kì khắc nghiệt. Một ngày trên Sao Hỏa chỉ dài hơn một ngày trên Trái Đất 39 phút 25 giây, nhưng một năm trên đó lại dài hơn một năm trên Trái Đất nhiều – bằng 687 ngày Trái Đất – do đó, các mùa dài ra gấp đôi. Quỹ đạo của Sao Hỏa có hình oval, nghĩa là những biến động thời tiết giữa mùa đông và mùa hè sẽ khắc nghiệt hơn so với trên Trái Đất; tại Nam bán cầu, mùa hè sẽ nóng hơn và mùa đông sẽ lạnh hơn. Cuối cùng, những người định cư trên Sao Hỏa này dự định lập hai căn cứ, một ở dưới đường xích đạo tại Nam bán cầu cho mùa hè và một tại phía Bắc đường xích đạo cho mùa đông.

Nhưng trước mắt, trong vòng 24 giờ, những người đầu tiên đặt chân lên Sao Hỏa phải bắt đầu nhiệm vụ quan trọng nhất của mình: tìm kiếm nguồn nước. Dựa theo những dự đoán của tàu đổ bộ và tàu thăm dò của NASA, họ phải xác định xem liệu có đủ nước trong lớp đất bề mặt, còn gọi là tầng phong hóa, để cung cấp cho nhu cầu nước uống cũng như tạo thêm khí oxy để hít thở hay không. Các phi hành gia đã chủ đích hạ cánh xuống một miệng núi lửa mà tàu vũ trụ của NASA đã phát hiện thấy một lớp băng nước tinh khiết trơn mịn. Nếu đó không phải băng nước, họ sẽ cần tìm một địa điểm thứ hai gần đó có tỉ lệ băng trong tầng đất mặt cao. Nếu dạng băng này không được tìm thấy ở gần đó, các phi hành gia sẽ phải triển khai quét ra-đa khắp mặt đất để tìm mạch nước ngầm rồi khoan xuống.

Rất lâu trước khi các con tàu tiếp theo đến đây (hai năm kể từ thời điểm này), những phi hành gia này phải xây dựng thêm nhiều công trình bền vững hơn, có thể là từ những viên gạch được tạo ra từ tầng đất mặt. Dù hôm nay trời nắng và khá ấm – khoảng 10oC – nhiệt độ sẽ giảm sâu khi bóng đêm ập đến, khiến môi trường nơi đây trở nên gần giống với đêm trường khắc nghiệt ở Nam Cực. Hạ cánh gần xích đạo cho phép các phi hành gia tận dụng được nhiệt độ ôn hòa hơn, có thể lên đến 21oC vào một ngày mùa hè. Nhưng vào ban đêm, nhiệt độ dễ dàng xuống đến -73oC và các phi hành gia sẽ cần những công trình này để chống chọi với cái lạnh cũng như bảo vệ họ khỏi tia cực tím, thứ gần như không bị tầng khí quyển mỏng manh hạn chế.

Trong trường hợp mọi thứ đều bất lợi – họ không thể tìm thấy nguồn nước tốt, các ảnh hưởng bức xạ nghiêm trọng hơn dự đoán hay một trong các con tàu bị hư hại nghiêm trọng khi tiếp đất, họ sẽ cần chờ đợi thời điểm thích hợp để khởi động hành trình dài quay về Trái Đất. Nếu không, họ sẽ phải ở lại đây.

Cô độc trên hành tinh dường như không có sự sống, cách quê hương hơn 400 triệu kilomet, những nhà thám hiểm đầu tiên này giống hệt như những người mở đường tiền bối – những nhà thám hiểm vĩ đại trong suốt chiều dài lịch sử đã trèo đèo lội suối và giương buồm ra khơi để tạo nên những cuộc sống mới. Tuy nhiên, dù tương đồng với những bậc tiền bối trong quá khứ, những con người tiên phong du hành vũ trụ này lại quan trọng hơn bất kì nhà thám hiểm nào trước đó. Sự hiện diện của họ trên Sao Hỏa đại diện cho thành tựu vĩ đại nhất của trí tuệ loài người.

Bất cứ ai từng theo dõi Neil Armstrong đặt chân lên Mặt Trăng năm 1960 cũng có thể nói với bạn rằng tại khoảnh khắc đó, Trái Đất như ngừng quay. Sự kỳ diệu và đáng kính phục của thành tựu đó khó tin đến mức một số người vẫn nghĩ rằng nó đã được dàn dựng trên phim trường của Hollywood. Khi các phi hành gia đặt chân lên Mặt Trăng, người ta bắt đầu nói: “Nếu chúng ta có thể đến được Mặt Trăng, chúng ta có thể làm bất cứ điều gì”. Ý của họ là chúng ta có thể làm bất cứ điều gì trên hoặc gần Trái Đất. Việc đến được Sao Hỏa lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác biệt: Nếu chúng ta có thể đến được Sao Hỏa, chúng ta có thể đi bất cứ đâu.

Thành quả này sẽ khiến các bộ phim khoa học viễn tưởng mơ mộng như Star Wars hay Star Trek bắt đầu có vẻ thực tế. Nó sẽ khiến Mặt Trăng của sao Thổ và sao Mộc có vẻ là những địa điểm hợp lý để khám phá. Bất chấp hậu quả như thế nào, nó sẽ tạo ra làn sóng những người tìm kiếm vận may giống như cơn sốt vàng tại California. Quan trọng hơn, nó sẽ mở rộng tầm nhìn của chúng ta vượt ra khỏi giới hạn lực hút của Trái Đất. Khi con người lần đầu đặt chân lên Sao Hỏa, thời khắc đó có ý nghĩa trọng đại hơn bất kỳ điều gì xảy ra trước đó trong các lĩnh vực công nghệ, triết học, lịch sử và khám phá. Bởi chúng ta sẽ không còn là loài sinh vật chỉ sống ở một hành tinh duy nhất.

Các nhà thám hiểm này là điểm khởi đầu của một kế hoạch đầy tham vọng, không chỉ ghé thăm Sao Hỏa và thiết lập khu định cư mà còn tái cấu trúc, hay địa khai hóa, toàn bộ hành tinh, biến bầu không khí mỏng manh chứa đầy cacbon dioxit (CO2) thành không khí giàu oxy cho con người hít thở, tăng nhiệt độ trung bình từ -63oC lên mức chấp nhận được là -6oC, làm nước lại ngập đầy những dòng suối khô và ao hồ cạn, trồng những loại cây có thể phát triển trong môi trường ôn đới giàu CO2. Các phi hành gia sẽ bắt đầu một quá trình có thể chưa hoàn tất trong một nghìn năm nhưng kết quả sẽ là ngôi nhà thứ hai cho loài người, một tiền đồn ở biên giới xa xôi nhất. Giống rất nhiều tiền đồn xa xôi trước đó, dần dần nó sẽ trở thành đối thủ cạnh tranh với hành tinh mẹ về các mặt tài nguyên, tiêu chuẩn sống và mức độ được khát khao.

Những con người mở đường này đã dấn thân vào một cuộc hành trình liên quan rất xa tới tương lai. Nhiệm vụ cao cả hơn của họ là phải thiết lập được một xã hội liên hành tinh, duy trì hệ thống cảng vũ trụ cho những chiếc tên lửa, cho phép chúng dễ dàng phóng lên khỏi một hành tinh có trọng lực yếu. Từ đó, con người có thể du hành đến những nơi xa hơn bên ngoài Hệ Mặt Trời.

TED Books: Cà phê trên Sao Hoả

Khi những tên lửa này hạ cánh xuống Sao Hỏa trong tương lai gần, nó sẽ không chỉ là một khoảnh khắc khám phá tuyệt vời. Đó chính là chính sách bảo hiểm cho nhân loại. Thất bại trong việc cứu Trái Đất thoát khỏi sự hủy hoại sinh thái và nguy cơ chiến tranh hạt nhân chính là những mối đe dọa thật sự với sự tồn vong của loài người. Va chạm với một tiểu hành tinh có thể loại trừ hầu hết sự sống và dần dần, Mặt trời sẽ phình to ra và hủy diệt luôn cả Trái Đất. Rất lâu trước khi điều này xảy ra, chúng ta buộc phải trở thành sinh vật liên hành tinh, có khả năng sinh sống không chỉ trên hành tinh khác mà còn là trên những hệ Mặt Trời khác. Những người đầu tiên di cư đến Sao Hỏa chính là hi vọng tốt đẹp nhất về mầm sống của nhân loại. Những căn cứ nhỏ bé của họ sẽ phát triển thành một khu định cư, thậm chí một giống loài mới, nhanh chóng mở rộng. Công ty đã sản xuất tên lửa đưa người lên Sao Hỏa đang tiếp tục tạo thêm hàng trăm chiếc tên lửa nữa với ý định đưa dân số có thể sinh sống được tại đây lên 50.000 người trong vài thập kỉ. Họ có thể bảo tồn trí thông minh và thành tựu của nhân loại nói chung, ngay cả khi những thứ đó bị hủy hoại ở Trái Đất.

Thật ra, chúng ta đã có khả năng vươn tới Sao Hỏa trong ít nhất là 30 năm nay. Trong khoảng một thập kỉ sau Apollo 11, sứ mệnh đã đưa những người đầu tiên của Trái Đất lên Mặt Trăng, chúng ta vốn đã có thể đưa người lên Hành tinh Đỏ. Hầu hết mọi công nghệ cần thiết đều đã sẵn sàng từ lâu. Chúng ta đơn giản là lựa chọn chưa theo đuổi cơ hội.

Nguyên nhân sâu xa của sai lầm đó là điều đáng để hiểu thấu đáo – một quyết định đơn thuần của một Tổng thống Mỹ đã kìm hãm việc du hành vũ trụ cả nhiều thập kỉ như thế nào, chúng ta đã có thể truyền cho hai thế hệ cảm hứng thực hiện hầu hết những gì mà bộ não con người có thể tưởng tượng được ra sao. Gần 50 năm trước, chúng ta đã có khả năng mở rộng phạm vi cư trú của chính mình trong Hệ Mặt Trời và hơn thế.

Ngày nay, lĩnh vực tên lửa học tư nhân đã mở ra một cánh cửa mới đến các vì sao. Có lẽ nhu cầu được khám phá đã hình thành từ trong chính ADN của chúng ta; homo sapiens(1) đã bắt đầu mạo hiểm rời khỏi châu Phi khoảng 60.000 năm trước, vượt khỏi đường chân trời cho đến khi cư trú trên khắp thế giới. Hoạt động khám phá có thể liên quan đến sự tồn tại của loài người, đồng thời dẫn đến tình trạng thực dân hóa những vùng đất đã có chủ quyền, tàn phá các nền văn hóa và cướp bóc tài nguyên.

Việc định cư trên Sao Hỏa sắp trở thành sự thực nhanh hơn hầu hết mọi người kịp nhận ra rất nhiều. Phần lớn cuốn sách này sẽ kiểm chứng sự thật gây kinh ngạc, rằng chúng ta có năng lực sống trên Sao Hỏa. Nhưng cuốn sách cũng là hồi chuông cảnh tỉnh. Tiềm năng là khổng lồ nhưng cạm bẫy cũng vô tận. Giờ đã đến lúc chúng ta phải suy ngẫm.

Tải về ebook TED Books: Cà phê trên Sao Hoả tại Trạm Sách

Bài viết này được chia sẻ trên Trạm Sách . Vui lòng khi rõ nguồn khi bạn chia sẻ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here