Lời tựa cho cuốn sách: Không có giấc mơ nào là quá lớn củ Cristiane Correa

“Sau tất cả, tôi là một thầy giáo; đó là điều tôi thật sự nhìn nhận về bản thân mình.”

– Jorge Paulo Lemann

Tải về ebook Không có giấc mơ nào là quá lớn từ tủ Sách kinh tế tại Trạm Sách

Mối liên hệ của tôi với câu chuyện phi thường này khởi nguồn từ những năm đầu của thập niên 1990 trong một lớp học của trường kinh doanh sau đại học thuộc Đại học Stanford. Tôi đang chủ trì buổi thảo luận tình huống trong một chương trình dành cho quản lý, về đề tài làm thế nào để giúp một công ty vĩ đại trường tồn. Ngồi ở hàng ghế đầu, là một nhà quản lý khiêm nhường mặc quần chino và áo phông giản dị, không lấy gì làm nổi bật, ông nhiệt tình hưởng ứng khi tôi bắt đầu khua tay múa chân loạn xạ lúc nói đến Walmart và viện dẫn ví dụ về doanh nhân Sam Walton. Tôi mô tả cách Walton khởi tạo văn hóa và xây dựng một tổ chức vĩ đại, và điều này lý giải tốt hơn về thành công của Walmart thay vì những quan điểm về chiến lược kinh doanh. Tôi cho rằng Sam Walton là một “nhà chế tạo đồng hồ” hơn là một “người báo giờ” đơn thuần, ông đã xây dựng Walmart để nó không phụ thuộc vào vĩ kiến thiên tài và tính cách lôi cuốn của riêng ông. Nhà quản lý ở hàng ghế đầu giơ tay và tỏ ý bất đồng, “Này, tôi quen biết Sam, và tôi không đồng ý với anh,” ông nói. “Tôi nghĩ rằng Sam là trung tâm của sự thành công của Walmart, và chính vĩ kiến thiên tài của ông ấy đã đưa công ty lên đỉnh vinh quang.”

“Đúng vậy,” tôi thừa nhận, nhưng đáp lại: “Nhưng anh có nghĩ rằng sự vĩ đại chân chính chỉ đến khi anh có thể xây dựng một công ty có thể phát triển hưng thịnh mà không dựa vào một cá nhân lãnh đạo?”

Chúng tôi tiếp tục thảo luận ở hành lang, và tôi có thể nhận thấy nhà quản lý nọ đã tiếp thu ý tưởng duy trì sự vĩ đại vượt ngoài một thế hệ lãnh đạo riêng lẻ. Ông hỏi tôi có hứng thú đi đến Brazil và chia sẻ ý tưởng của tôi với hai người đồng sự và công ty của ông hay không. Lúc bấy giờ, tôi không ngờ rằng giây phút tình cờ này sẽ trở thành một trong những mối quan hệ kinh doanh hứng khởi nhất trong đời.

Tên của nhà quản lý nọ là Jorge Paulo Lemann, cộng sự của ông là Marcel Herrmann Telles và Carlos Alberto Sicupira, công ty của ông là Ngân hàng Đầu tư Garantia. Tôi chẳng biết tí gì về họ, vì thế tôi hỏi một sinh viên MBA người Brazil của mình, “Này, cậu có nghe nói về những người này không?” Cậu ấy nhìn tôi cứ như một gã hâm, cứ như tôi đang hỏi: “Cậu đã bao giờ nghe đến Warren Buffett, Bill Gates hay Steve Jobs chưa?” Anh ta cho tôi xem một bài báo về ngân hàng đầu tư đồng thời kể với tôi huyền thoại về cách họ tập hợp một nhóm những người cuồng tín trẻ tuổi và biến một đội môi giới nhỏ thành một trong những đại gia đầu tư vĩ đại nhất ở Mỹ Latinh.

Rồi chàng sinh viên MBA nói thêm: “À, bây giờ họ đang lấn sân sang ngành bia.”

“Ngành bia ư?” Tôi tự nhủ. “Một ngân hàng đầu tư làm cái quái gì trong ngành bia thế nhỉ?” Nếu lúc đó có ai nói với tôi rằng những ông chủ ngân hàng này có tham vọng xây dựng một công ty bia lớn nhất thế giới và mua lại Anheuser-Busch trong tương lai, có lẽ tôi sẽ đáp ngay, “Đó không phải là một tầm nhìn, đó là một sự ảo tưởng.” Thế nhưng, dĩ nhiên đó là điều họ đã làm.

Giờ đây tôi đã quen thuộc với công ty này, văn hóa doanh nghiệp của họ, cũng như bộ ba cộng sự trong gần hai thập kỷ, và đã vinh dự chứng kiến hành trình phát triển câu chuyện thành công này trong những năm gần đây. Tôi tin rằng nguyên nhân chính để chúng tôi trở thành những người bạn tri âm là vì họ khiến tôi đặc biệt liên tưởng đến câu hỏi luôn canh cánh trong lòng suốt hai thập kỷ: Chúng ta cần những gì để xây dựng một công ty vĩ đại trường tồn? Khi Jerry Porras và tôi xuất bản cuốn Build to Last (Xây dựng để trường tồn) vào năm 1994, bộ ba này đã hướng đến những ý tưởng đó theo bản năng, đặc biệt ấp ủ hoài bão lớn nhằm tạo nên một công ty vĩ đại trường tồn.

Trong hai thập kỷ giao thời đó, tôi đã học được rất nhiều từ họ. Trong phần lời tựa này, tôi muốn chia sẻ 10 bài học quan trọng nhất tôi đã đúc kết từ việc quan sát, giảng dạy và học hỏi từ hành trình của họ.

1. LUÔN LUÔN – VÀ TRÊN HẾT – ĐẦU TƯ VÀO CON NGƯỜI.

2. DUY TRÌ ĐỘNG LƯỢNG BẰNG MỘT HOÀI BÃO LỚN.

3. TẠO DỰNG MỘT NỀN VĂN HÓA TRỌNG DỤNG NHÂN TÀI VỚI ĐÃI NGỘ TƯƠNG XỨNG.

4. BẠN CÓ THỂ XUẤT KHẨU MỘT NỀN VĂN HÓA VĨ ĐẠI ĐI MUÔN NƠI.

5. TẬP TRUNG VÀO VIỆC XÂY DỰNG MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ VĨ ĐẠI, THAY VÌ CHĂM CHĂM “QUẢN LÝ TIỀN.”

6. TÍNH ĐƠN GIẢN CHỨA ĐỰNG THIÊN TÀI VÀ PHÉP MÀU.

7. CUỒNG TÍN CŨNG CHẲNG SAO.

8. KỶ LUẬT VÀ SỰ ĐIỀM TĨNH, KHÔNG PHẢI TỐC ĐỘ, CHÍNH LÀ CHÌA KHÓA THÀNH CÔNG TRONG GIAI ĐOẠN KHỦNG HOẢNG TIỀM NĂNG.

9. MỘT HỘI ĐỒNG QUẢN TRỊ HÙNG MẠNH VÀ KỶ LUẬT CÓ THỂ TRỞ THÀNH TÀI SẢN CHIẾN LƯỢC QUYỀN LỰC.

10. TÌM KIẾM NHỮNG NGƯỜI THẦY VÀ CỐ VẤN, RỒI KẾT NỐI HỌ VỚI NHAU.

Với kinh nghiệm nghiên cứu về chặng­­­­­­ đường phát triển của một số câu chuyện kinh doanh phi thường nhất mọi thời đại, về những doanh nhân và những nhà lãnh đạo đã xây dựng nên chúng, tôi có thể khẳng định rằng câu chuyện này – từ một khởi đầu khiêm tốn vươn mình lên tầm quốc tế, là một trong những câu chuyện mà người Brazil nên tự hào. Nó sánh ngang với những câu chuyện về các doanh nhân lỗi lạc như Walt Disney, Henry Ford, Sam Walton, Akio Morita và Steve Jobs. Và đó là một câu chuyện mà các nhà lãnh đạo khắp thế giới nên đọc như một nguồn học hỏi và cảm hứng.

Hơn hết thảy, câu chuyện vẫn chưa kết thúc. Dù họ đã được thành quả lớn lao như thế nào, những người cuồng tín này chưa bao giờ ngừng đặt câu hỏi: Tiếp theo sẽ là gì?

Jim Collins
Boulder, Colorado, Mỹ
Ngày 4 tháng 1, 2013

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here