cử tri đoàn

Trên một hoang đảo, có 100 ngàn thị dân, nhưng chỉ có 2 gia tộc là Anum và Bnum chung sống, vì đảo trù phú và còn hoang sơ nên mỗi năm sẽ chỉ hiến tế một thị dân, chỉ cần 2/4 dân số hoang đảo này đồng ý, thì người đó lập tức bị ném xuống núi lửa. Và gia tộc của Anum thì luôn là bên quyết định do số lượng thành viên áp đảo của mình.

Cho đến một năm nọ, thiên tai mất mùa xảy ra ở mức kỷ lục, pháp sư bảo rằng phải hiến tế người thông thái nhất của bộ lạc để người đó có thể làm nguôi ngoai các vị ác thần.
Điều này gây ra một chia rẽ to lớn trong bộ lạc. Những người Anum ủng hộ thì lập luận rằng “trong lịch sử bộ lạc, chúng ta đã từng hiến tế rất nhiều nhà thông thái. Tri thức chỉ là cọng rác, lương thực mới là thứ nuôi dưỡng con người.” Những người Bnum phản đối thì lập luận rằng “chúng ta có thể săn bắn và hái lượm thay cho trồng trọt chờ cho qua nạn đói, nhưng tri thức thì sẽ mãi mãi theo người này mà biến mất, vì đây đã là nhà thông thái cuối cùng rồi.”

Như vậy, các bạn thấy rõ ràng bộ lạc đang chia thành hai chính sách:
1. Tiếp tục hiến tế,
2. Tìm nguồn lương thực thay thế.

Nhưng vấn đề là phe Anum chiếm đa số so với phe Bnum, dù vậy phe thiểu số Bnum đã thề bằng mọi giá sẽ bảo vệ nhà thông thái. Để tránh đưa bộ lạc vào cảnh nội chiến, pháp sư đã nảy ra ý tưởng, ông phát cho gia tộc Anum 6 hòn đá lửa và 6 hòn sỏi bi. Gia tộc Bnum 4 hòn đá lửa và 4 hòn sỏi đi, đến ngày trăng tròn, nếu gom lại được đủ 7 hòn đá lửa thì tự khắc nhà thông thái phải bị hiến tế, còn nếu gom được 7 hòn sỏi bi thì ông ta sẽ được tiếp tục giảng dạy.

Đến ngày trăng tròn, cả hai gia tộc hợp nhau lại để quyết định mạng sống của nhà thông thái, bên gia tộc Anum ngờ đâu lại có kẻ phản phé, những kẻ này trước đây đã thấy trò hiến tế là man rợ nhưng thấy mình nhỏ bé nên lên tiếng thì cũng vậy thôi, nên nhân dịp này họ đã quyên góp 3 hòn sỏi bi cho gia tộc Bnum. Trong khi dù chỉ còn 1 hòn đá lửa nữa là có thể tiến hành buổi lễ hiến tế, gia tộc Anum vẫn phải ngậm ngùi nhận thua.

Qua thời gian, nhà thông thái đã dạy cho tất cả thị dân trên đảo cách trồng trọt, đánh bắt cá, săn thú rừng, và cả cách giao thương với dân các đảo khác. Cho nên thậm chí vào những năm thời tiết khắc nghiệt, họ vẫn dự trữ đủ thức ăn. Từ đó họ nhận ra sự ưu việt của hình thức bầu cử đại cử tri, và quyền được lắng nghe không phải chỉ của đa số hay thiểu số, cấp tiến hay bảo thủ, là thuộc về từng cá nhân trên hoang đảo.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here