Đảng Dân Chủ – Một lịch sử đen tối

Bạn có biết rằng Đảng Dân chủ đã từng bảo vệ chế độ nô lệ, khơi nguồn cuộc nội chiến Hoa Kỳ, thành lập tổ chức Ku Klux Klan (KKK-một tổ chức kỳ thị chủng tộc, bài Do Thái và Công giáo) và chống lại mọi hoạt động dân quyền quan trọng trong lịch sử Hoa Kỳ? Nghe có vẻ bất ngờ nhưng đó là sự thật. Hãy cùng đọc bài viết dưới đây.

Khi nói đến sự bình đẳng chủng tộc và quyền dân sự, bạn nghĩ ngay đến đảng phái nào? Cộng hòa? Hay Dân chủ?

Hầu hết mọi người có lẽ sẽ trả lời là đảng Dân chủ. Nhưng câu trả lời này là không chính xác.

Kể từ khi thành lập vào năm 1829, Đảng Dân chủ đã đấu tranh chống lại mọi kiến ​​nghị về dân quyền quan trọng (đặc biệt là trong những năm 1950 và 1960), có lịch sử lâu dài về tệ nạn phân biệt chủng tộc. Đảng Dân chủ đã bảo vệ chế độ nô lệ, khơi mào cuộc nội chiến, chống lại việc Tái thiết, thành lập Ku Klux Klan, và thực hiện các hành vi phạm pháp.

Ngược lại, Đảng Cộng hòa được thành lập năm 1854 như là một đảng chống chế độ nô lệ. Nhiệm vụ của nó là ngăn chặn sự lan rộng của chế độ nô lệ vào các lãnh thổ mới khai phá thuộc miền viễn Tây Hoa Kỳ, tiến tới mục đích xoá bỏ nó hoàn toàn. Tuy nhiên, nỗ lực này đã bị Tối cao pháp viện khi đó ngăn chặn. Trong vụ kiện Dred Scott v. Sandford năm 1857, Tòa án đã phán quyết rằng các nô lệ không phải là công dân; họ là tài sản. Bảy thẩm phán đã bỏ phiếu ủng hộ chế độ nô lệ – tất cả đều là thành viên Đảng Dân chủ. Hai người còn lại phản đối – cả hai đều thuộc Đảng Cộng hòa!

Những tranh cãi về việc duy trì hay bãi bỏ chế độ nô lệ, dĩ nhiên, cuối cùng đã được giải quyết bằng một cuộc nội chiến đẫm máu. Chỉ huy trưởng trong cuộc chiến đó là Tổng thống đầu tiên của Đảng Cộng hòa – Abraham Lincoln – người giải phóng nô lệ!

Sáu ngày sau khi quân đội Hợp bang miền Nam đầu hàng, John Wilkes Booth, một đảng viên Dân chủ đã ám sát Tổng thống Lincoln. Phó tổng thống Andrew Johnson, một đảng viên Dân chủ, đã kế nhiệm chức vụ Tổng thống. Nhưng Johnson quả là đã đi ngược lại kế hoạch của Lincoln nhằm tái hòa nhập các nô lệ mới được giải phóng vào trong trật tự kinh tế và xã hội của miền Nam. Johnson và Đảng Dân chủ đã nhất loạt phản đối Tu chánh án thứ 13 về việc bãi bỏ chế độ nô lệ; Tu chánh án thứ 14 về việc trao quyền công dân cho người da đen; và Tu chánh án thứ 15 cho phép người da đen được quyền bầu cử. Cả ba Tu chánh án này đã được thông qua chỉ bởi sự ủng hộ của Đảng Cộng hòa.

Trong thời kỳ Tái thiết, quân đội liên bang đóng quân ở miền Nam đã giúp bảo đảm quyền cho những người nô lệ mới được giải phóng. Hàng trăm người da đen đã được bầu vào các cơ quan lập pháp của các bang miền Nam dưới danh nghĩa đảng viên Cộng hòa, và có 22 đảng viên Cộng hòa da đen làm việc trong Quốc hội Hoa Kỳ vào năm 1900. Đảng Dân chủ đã không bầu một người da đen nào vào Quốc hội cho đến tận năm 1935.

Nhưng sau khi cuộc Tái thiết kết thúc, khi lính liên bang về nhà, Đảng Dân chủ đã tái chiếm quyền lực ở miền Nam. Họ nhanh chóng tái lập các đặc quyền cho người da trắng thượng đẳng (white supremacy) rộng khắp bằng các biện pháp chế tài như luật định riêng cho người da đen – những luật hạn chế khả năng của người da đen về sở hữu tài sản và điều hành doanh nghiệp. Và họ đã áp đặt các thứ thuế khoán và các bài kiểm tra về ngôn ngữ lên người da đen, nhằm mục đích xóa bỏ quyền bầu cử của những người này.

Và làm thế nào là tất cả những điều này được thi hành? Bởi khủng bố – phần lớn nó được xúi giục bởi Ku Klux Klan, được thành lập bởi một đảng viên Dân chủ tên là Nathan Bedford Forrest. Như sử gia Eric Foner – một người Dân chủ – ghi nhận: “Trong thực tế, Klan là một lực lượng quân sự phục vụ cho lợi ích của Đảng Dân chủ.”

Tổng thống Woodrow Wilson, một đảng viên Dân chủ, chia sẻ nhiều quan điểm chung với Klan. Ông tái phân chia nhiều cơ quan liên bang, và thậm chí lần đầu tiên trong lịch sử tại Tòa Bạch Ốc, cho trình chiếu một bộ phim – đầy tính phân biệt chủng tộc- “Sự khai sinh của một quốc gia” (The Birth of a Nation), tựa gốc là “The Clansman”.

Một vài thập kỷ sau đó, sự phản đối quyết liệt đối với Quốc hội về Đạo luật Quyền Công dân 1964 cũng chỉ đến từ Đảng Dân chủ. Trong khi, 80% đảng viên Cộng hòa trong Quốc hội ủng hộ dự luật. Các thượng nghị sĩ Đảng Dân chủ đã lên án và phủ quyết dự luật trong suốt 75 ngày, cho đến khi Đảng Cộng hòa thu thập thêm được vài phiếu cần thiết để phá vỡ sự bế tắc này.

Và khi tất cả các nỗ lực của họ để nô lệ hóa người da đen, duy trì chế độ nô lệ, và sau đó là tước bỏ quyền bỏ phiếu của người da đen đã bị thất bại, Đảng Dân chủ lại đưa ra một chiến lược mới: Nếu người da đen được quyền bỏ phiếu, họ cũng có thể bỏ phiếu cho Đảng Dân chủ. Và chiến dịch tuyên truyền mị dân để thu hút phiếu bầu của người da đen cũng bắt đầu từ đây. Như Tổng thống Lyndon Johnson đã có lần nói đại ý về Đạo luật Quyền Công dân, “Tôi sẽ bắt lũ mọi đen đó (niggas) bỏ phiếu bầu cử cho Đảng Dân chủ trong suốt hai trăm năm“. Và vì vậy, bây giờ, Đảng Dân chủ đang có được nhiều phiếu bầu của chính những người mà họ đã dành phần lớn thời gian để chống đối và kìm hãm trong lịch sử.

Các đảng viên Dân chủ thường chỉ trích rằng Đảng Cộng hòa là nhân tố phản diện, trong khi trên thực tế đó hoàn toàn là do những chính sách thất bại của Đảng Dân chủ đã gây cản trở người da đen. Phúc lợi chính phủ dồi dào đã tàn phá nhiều gia đình da đen. Việc phản đối tự do lựa chọn trường học đã khiến họ bị mắc kẹt trong các trường học kém chất lượng. Các chính sách “phải đạo chính trị” (political correctness) đã khiến nhiều người hàng xóm sống lân cận những tên tội phạm da đen không có khả năng tự vệ trước các tội phạm bạo lực.

Cho nên, giờ đây, sau khi đọc xong bài viết này, khi nói đến việc đấu tranh cho bình đẳng chủng tộc và quyền dân sự, bạn sẽ nghĩ ngay đến đảng phái nào?

Carol Swain – Giáo sư khoa học chính trị và luật tại Đại học Vanderbilt, viết cho PragerU.

Nguồn: https://www.prageru.com/videos/inconvenient-truth-about-democratic-party

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here