Khi tôi đọc đến hơn một nửa quyển sách này, tôi vẫn nói với cô bạn đã đưa nó cho tôi rằng tôi chưa hiểu vì sao quyển sách lại có tựa đề Cân Bằng Mong Manh và hơn nữa tôi vẫn chưa biết nên “liệt” quyển sách này vào loại gì: Hay, chán, rất hay, rất chán”. Và khi đọc đến dòng cuối cùng của quyển sách, cô bạn kia lại hỏi tôi câu hỏi tôi đã hiểu được ý nghĩa cái tựa chưa. Rằng cô ấy thật sự có nên đọc cái quyển sách mà để hiểu cái tựa đề người ta cần phải đọc đến trang cuối cùng, sau đó mất thêm 3 ngày ở trạng thái lơ lửng mới hiểu nổi?

Ám ảnh, bạo liệt, đau đớn, dữ dội là những tính từ để tôi có thể miêu tả về cảm xúc của tôi dành cho Cân Bằng Mong Manh. Quyển sách này thật sự không dành cho tôi, cho những người vốn dĩ đã là nạn nhân hay chứng kiến quá nhiều bi kịch về bất công, về sự tàn nhẫn, về sự độc ác hay từng treo ngược chính mình khi bị cuộc đời dồn ép và quấn quanh cổ mình sợi dây trách nhiệm, tình & lý, đúng & sai.

Tuy nhiên, tôi vẫn nghĩ mình nên viết giới thiệu cho quyển sách này. Bởi nó xứng đáng được nhiều người đọc, bởi nó cũng đúng với thực trạng xã hội chính trị thối nát, kịch cỡm, tham nhũng, dối trá, bởi hơn hết nó giúp bạn luôn biết dừng lại 1 giây trước khi phán xét bất cứ ai, dù thậm chí đó là một gã chuyên cho vay nặng lãi hay ăn mày, bởi bạn biết gì về cuộc đời người ta mà cao giọng chê bai trách cứ.

Cân Bằng Mong Manh giúp bạn thấy những đau khổ mà bạn đã và đang trải qua.

Thật ra chỉ là một mảnh vải ghép trong một tấm chăn ghép được đặt tên bạn. Nên niềm vui niềm hạnh phúc cũng vậy, chúng sẽ là những mảnh vải ghép tạo nên sự thú vị của tấm chăn. Nếu chúng ta cắt hết những mảnh xấu đi, tỉa hết những đêm đáng sợ và chỉ may những mảnh đẹp lại với nhau thì kéo sẽ cùn, tấm chăn chỉ còn lại tí vải. Và chúng ta sẽ chỉ có một cuộc đời quá ngắn ngủi.

“Cuộc đời có nhiều thứ phức tạp lắm, khó mà lấy kéo chia được. Tốt xấu đan xen thế này. Như những ngọn núi của tớ chẳng hạn. Chúng đẹp lắm, nhưng cũng có thể gây lở tuyết”. – Maneck

Thế nên quy tắc cần ghi nhớ về cuộc sống qua triết lý tấm chăn vải ghép đó là cả tấm chăn quan trọng hơn rất nhiều so với bất kì ô vải đơn lẻ buồn tẻ xám xịt nào.

Cân Bằng Mong Manh giúp bạn mở lòng mình ra

Hãy ngồi xuống bên cạnh một người nào đó đủ kiên nhẫn, đủ thời gian, đủ tình yêu để nghe bạn kể lại thật chi tiết, thật rõ ràng, thật trung thực về cuộc đời của chính bạn. Điều này theo Valmik- người sửa bản in- là cực kỳ quan trọng đối với sự tồn tại của mỗi con người. Vì khi kể lại tường tận cuộc đời bạn cho một ai đó chịu lắng nghe, bạn sẽ tự nhắc mình nhớ bạn là ai để bạn không tự đánh mất chính mình, bạn giữ được màu sắc tươi sáng trong tâm hồn bạn dù đối diện với bất cứ nghịch cảnh nào.

Luôn luôn hi vọng– hi vọng để đối trọng lại nỗi tuyệt vọng của chúng ta. Nếu không, chúng ta sẽ lạc lối.

Cân Bằng Mong Manh giúp bạn điều tiết lại những suy nghĩ hợm hĩnh đề cao bản thân bạn

Vì có những nỗi buồn, sự đau đớn mà người khác chỉ cần sự im lặng của bạn, giọt nước mắt lặng lẽ của bạn , sự có mặt của bạn bên cạnh họ là đủ. Vì mọi lời chia sẻ đều sẽ là sáo rỗng, là thổi bùng ngọn lửa thiêu rịu chính họ khi họ đang cố gắng vượt qua nó. Như nỗi đau của Om, của Ishvar.

Vì có những người chỉ cần bạn cùng chia đôi miếng bánh đang ăn dở của bạn, chia đôi cốc nước cùng uống với họ là đủ để họ biết ơn bạn. Đủ để họ hiểu bạn yêu quý họ, bạn tin tưởng họ và bạn xem họ như một gia đình. Người ta không cần nói quá nhiều lời yêu thương khi mà hành động lại vô cùng xa cách, dè chừng, nghi ngại.

Đừng bao giờ để “quái thai” bên trong bạn suy nghĩ và hành động, đừng đặt mình cao hơn người khác, đừng cho rằng mình xứng đáng được ăn trong một cái chén sạch không xứt mẻ, còn người khác thì không.

Tải về ebook Cân Bằng Mong Manh từ bộ sách Cánh cửa mở rộng tại Trạm Sách

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here